Thẻ này thật sự cho bạn điều gì?
Trước khi kể hành trình, mình nói rõ vì sao Niederlassungserlaubnis như chiếc thẻ "quyền lực"
Đây là thẻ thường trú vĩnh viễn ở Đức. Không có ngày hết hạn. Không còn cảnh 1–2 năm lại canh gia hạn visa. Không còn bị ràng buộc vào một công ty cụ thể. Bạn có thể đổi việc, nghỉ việc, chuyển ngành mà không phải xin lại giấy phép cư trú từ đầu.
Trước đó, dù mình đã ở Đức nhiều năm, đi làm full-time, đóng thuế đều, trong đầu lúc nào cũng có một cái đồng hồ đếm ngược. Visa còn bao lâu? Lỡ công ty có chuyện gì thì sao? Lỡ muốn nghỉ việc thì sao?
Nhưng cũng nói cho rõ: Bạn không được rời khỏi Đức quá 6 tháng liên tục, không là có thể mất thẻ.
Và bạn vẫn không được đi bầu. Muốn có đầy đủ quyền công dân thì phải nhập quốc tịch.
Dù vậy, so với visa lao động thông thường, đây là một bước tiến rất lớn.
Khi mình quyết định nộp đơn
Cuối năm 2023 mình nộp hồ sơ.
Lúc đó mình đã ở Berlin 4 năm. Sang đây du học, từ tháng 8/2019 đi làm Werkstudent. Tháng 4/2021 bắt đầu làm full-time sau khi tốt nghiệp thạc sĩ.
Cuộc sống mình lúc đó đã ổn định rồi. Công việc ổn. Thu nhập ổn. Đóng bảo hiểm hưu trí đều.
Thường trú với mình lúc đó như bước tiếp theo.
Nộp hồ sơ xong… chờ
Hồi mình nộp vẫn chưa digital hoàn toàn như bây giờ. Mình viết email gửi Landesamt für Einwanderung, đính kèm đủ thứ mình nghĩ là cần.
Hồ sơ ban đầu mình gửi gồm:
-
Bản sao bằng thạc sĩ
-
Hợp đồng lao động cũ và hiện tại
-
Anmeldung ở Berlin
-
Giấy xác nhận đóng bảo hiểm hưu trí
-
Thẻ cư trú còn hiệu lực
Đến tháng 3 họ mới trả lời. Xác nhận là hồ sơ đã được nhận từ tháng 9/2023. Ít nhất là không bị thất lạc.
Họ yêu cầu bổ sung thêm
Nhưng tất nhiên là chưa xong.
Họ yêu cầu gửi thêm:
-
Hợp đồng thuê nhà và giấy tờ chứng minh tiền thuê hiện tại
-
Bảng lương 6 tháng gần nhất
-
Bằng chứng trình độ tiếng Đức, hoặc có thể chứng minh khi phỏng vấn trực tiếp
Chương trình thạc sĩ của mình học hoàn toàn bằng tiếng Anh. Và từ phía họ, tốt nghiệp ở Đức không đồng nghĩa với việc bạn nói được tiếng Đức.
Lúc đó mình mới thấy rõ một điều: ở Đức, cái gì cũng phải có giấy tờ chứng minh. Không có chuyện “chắc là”.
Nếu được khuyên một câu, mình sẽ nói: có chứng chỉ B1 thì nộp luôn từ đầu cho đỡ phải bổ sung sau.
Chuyện chờ đợi mới là mệt
Thật ra chuẩn bị giấy tờ không quá khó. Cái mệt là chờ.
Trong thời gian đó, mình vẫn sống bình thường, vẫn đi làm, vẫn đóng thuế. Nhưng cảm giác vẫn hơi lơ lửng. Như kiểu mọi thứ ổn đó, nhưng vẫn chưa “chốt”.
Khi có thẻ thường trú, cảm giác khác hẳn.
Bạn không còn tính toán trong đầu kiểu: “Visa mình còn bao lâu nhỉ?”.
Không còn sợ mỗi lần công ty thay đổi là ảnh hưởng đến giấy tờ cư trú.
Không còn cảm giác mình đang ở đây theo dạng tạm thời nữa.
Nó nhẹ đầu hơn nhiều.
Nhưng không phải cái gì cũng mượt. Có những thứ nửa online nửa offline, gửi PDF xong vẫn phải chờ email phản hồi.
Nếu bạn đang chuẩn bị nộp bây giờ, nhớ kiểm tra lại quy trình mới nhất trên website chính thức. So với cuối 2023 có thể đã khác rồi.
Sau đó khoảng mấy tháng mình nộp Quốc tịch thì mọi thứ digital dễ hơn rất nhiều, bạn có thể tham khảo thêm ở đây
https://liiintz.blogspot.com/2024/08/nhap-tich-theo-luat-moi-sau-5-nam-4.html
Nhìn lại
Lúc mình bấm gửi email xin thường trú, mình nghĩ đơn giản chỉ là thêm một thủ tục hành chính. Nhưng thật ra đó là một cột mốc.
Từ ngày mình sang Đức với visa sinh viên, mọi thứ đều có thời hạn. Visa sinh viên. Visa lao động. Hợp đồng. Gia hạn.
Thẻ thường trú là lần đầu tiên mình có cảm giác: mình không còn sống theo deadline cư trú nữa.
Cám ơn các bạn đã đọc bài
Mình rất vui nếu các bạn có thể ủng hộ mình ở buy me a coffee
