Thursday, October 11, 2018

Úc Đại Lợi - yêu mất rồi tính sao



mới hôm qua còn rục rịch rủ bạn cùng làm bánh đón trung thu vậy mà hôm nay đã ngồi ở bán cầu khác của trái đất trong mùa đông giá lạnh (nhưng các bé bồ câu vẫn chuyên cần tập gym chao lượn chóng mặt). thời gian và không gian đúng là chỉ mang tính tương đối và phụ thuộc vào hệ quy chiếu của người type caption.





- ê đi tới chỗ này đi, tao hay đến lắm
- chỗ gì á 
- bãi biển 
- ủa lạnh vậy cũng tắm được? 
- ừ càng lạnh càng thích mà, với lại lạnh mới vắng á 
- ... 
- mày có thấy cá mập từ xa tới thì bỏ chạy nha đừng cứu tao. 
- ...! 
*5 phút sau thấy đang ở nude beach 
*5 phút rưỡi sau bạn quăng đồ nhảy ùm xuống tắm còn Linh bơ vơ trên bờ 
Linh có nhiều ngày rất lạ nhưng hôm nay là một trong những ngày lạ nhất 



câu số 9 😂



sao tận bây giờ chúng ta mới tìm ra nhau trong cuộc đời nài?



Me: đặt chân đến 1 vịnh đẹp vậy thì nên nhào xuống bơi chứ không là uổng lắm người ta vẫn bơi ngoài kia kìa ko sao hết nha chỉ có mười mấy độ thôi mà mình phải hoà nhập cùng mọi người nha chứ không được ăn mặc sai trái nên phải soạn đồ bơi mai mang theo

Also me ngày hôm sau: ... 



mười năm về sau có thể không nhớ đã từng ở resort sung sướng ra sao nhưng chắc sẽ nhớ hoài những cảm giác hôm nay trên biển một đất nước xa lạ. giữa trời đông lạnh giá cảm thấy yêu ánh nắng ấm áp đến lạ kỳ, phía dưới là lớp cát vàng mịn, bao quanh bởi âm thanh gió và sóng rì rào (may quá ko có tiếng động của Chung của), càng thấy yêu hơn khi vừa chạy xuống cho sóng vỗ vài cái vào người lạnh quéo rồi chạy lên phơi nắng. 
và đặc biệt nhớ về đoạn hội thoại với người bạn mới quen cũng đi solo travel, nói chuyện 1 hồi bắt qua những suy tư tuổi 25 (ủa 27 rồi nha) của cô gái cái xong người bạn nói Mài biết sao không, tao cũng có cảm giác như mài, và tao nghĩ chỉ có một cách để biết là thử thôi, tao tin mài làm được. 

Ừa một người lạ hoắc từ trên trời rơi xuống còn tin mình không lẽ mình không tin mình. #byronbay 





có những món nhìn vô thôi đã thấy bổ, điển hình là Acai bowl này ở Byron. các món ăn đều được làm từ base là các loại rau củ (ăn có cảm giác như đang ăn kem) rồi topping hạt/ trái cây lên nhưng công nhận ăn xong tô này no đến chiều. mấy đồ ăn bổ dưỡng kiểu này hay bị nhìn nhận là chán nên mission của quán Combi là làm sao hấp dẫn hết mức có thể, bổ phải đi với ngon và đẹp thì như vậy người ta mới chuyển qua ăn healthy food nhiều hơn. lúc ăn chung với chị người Pháp chị chia sẻ dân nước chị vẫn còn mê uống rượu và ăn phô mai lắm, và vẫn quan trọng chuyện ngon nhiều hơn, Linh mời chỉ mốt qua Việt Nam ăn, bổ dưỡng và vẫn ngon ạ, ăn gì cũng có một thố rau nhưng chỉ cần bớt bia bọt và trà sữa trân châu là được.

nói xíu về Byron, đây là thành phố rất ‘cool and hip’ nơi các bạn nghệ sĩ hoặc vegan sẽ đến ở vài ngày để thong dong dạo biển, mua đồ từ nông trại để nấu ăn, nếu ko nấu ăn thì cũng có hằng hà sa số các nhà hàng kiểu farm-to-table này. có lần đứng trong gian bếp chung chiên steak xèo xèo trong khi mọi người gọt rau củ là tự thấy mình như quái vật từ phương nào luôn. 






lâu rồi mới lại đi dạo Thảo Cầm Viên và nghĩ về đô thị hoá. không phải đô thị hoá cứ phải kéo theo việc phải thoả hiệp xoá bỏ thiên nhiên ra khỏi cuộc sống người dân. giữa lòng thành phố hiện đại, được nằm trên bãi cỏ xanh rì, trước mặt là cây đa trăm tuổi, từng ngọn cỏ mơn man chạm khẽ, chim trời chao lượn trên trời, tự dưng cảm thấy mình với thiên nhiên là một. mà con người và thiên nhiên nên hoà hợp với nhau chứ bớt nghĩ mình là mẹ thiên hạ dùm. hỏng ấy mình bớt lấy lý do đô thị hoá rồi đốn hết cây trăm tuổi rồi lấy hết đất xây nhà chứ không để lại một miếng đất nào trồng cây trồng cỏ được hôn?




Motherhood 💕

Gặp mẹ bỉm này trong khu Koala retirement house :)) vừa thấy anh kia mang lá tới là mẹ bỉm khệ nệ cõng con nhào tới, anh bèn quay qua nhắc mẹ “You know I dont like it. You know the rules momma” thế là ngoan ngoãn chạy zìa chỗ cũ. Xong chắc thấy tội tội anh lấy hẳn 3 cành cắm xuống gần chỗ mẹ bỉm rồi nói với mẹ “They are all yours now”, cái mẹ bỉm mừng rỡ trèo lên ngọn rồi ăn cặm cụi thấy cưng gì đâu 😢, thiệt sự chỉ mún chạy tới ôm hai mẹ con một cái ❤️ 




một trong những quàng hôn đẹp nhứt trong cuộc đời của cô gái chỉ thấy được 04 bình minh 🌞




đặc biệt dành cảm tình cho thành phố có botanic garden to năm ngàn thước vuông lăn lộn cả ngày không hết và có IKEA. 




khi Mamma Mia đang lưu diễn thì không được bỏ qua. mỗi lần Dancing Queen, Take a chance on me nổi nhạc lên là da gà nổi lên rần rần, sống lại những tháng ngày tuổi thơ với nhạc ABBA, miệng lầm bầm hát theo chỉ mong tới cuối show dàn cast hát lại là đứng nhảy như coan điên. đúng là điều chỉ có âm nhạc mới làm được. một chủ nhật thiệt đầy mào sắc và khó quên ❤️




bức ảnh diễn tả đúng nhất tính chất chuyến đi: dù gió thổi bạc đầu, tóc tai dựng ngược nhưng vẫn mỉm cười vui sướng. hồi trước ở đền Meiji xin bùa, lưỡng lự thế nào lại chọn lá bùa “new opportunity” và tháng sau Linh thấy mình ở vùng đất mới gặp những con người mới thử những điều rất mới. thú thật có những lúc đi cảm thấy cô đơn, nhưng rồi có những con người bỗng dưng xuất hiện, dù xa lạ nhưng vẫn tìm thấy được sự kết nối (tất nhiên có những lần fail và chỉ có thử mới biết thôi). cũng có đôi lúc bánh bèo chỉ mún hờn cả thế giới vì bỗng dưng tất cả đồ điện đều quay lưng với Linh, ghê nhất là cục sạc mà kiếm quài ko thấy bán, rồi Linh đi lang thang vô shop nọ đụng trúng bé dhs VN, bé gặp là hỏi liền Ủa chị người Việt hả chị (may quá dấu ấn con rồng cháu tiên vẫn hiện diện gặp cái là biết liền) rồi bé tìm cục sạc và có đầu chuyển 2 chấu để về VN còn xài được. vậy đó, cả chuyến đi là nhưng lần mắt chữ O miệng chữ A, vui có không vui cũng có nhưng kết luận là Úc đại lợi đã đối xử Linh thật tốt dù các bé #kangaroo #koala #penguin #stingray vẫn không ai chịu selfie chung cả.





Monday, October 8, 2018

Chừng nào mới đẻ?

hôm nay không biết là lần thứ bao nhiêu, mẹ mình, sau khi bồng ẵm con mới đẻ của em họ, quay sang hỏi mình Khi nào con mới đẻ cho mẹ 1 đứa. Những lần trước mình không có thái độ gì đặc biệt với chuyện này nhưng sau 1 thời gian lặp đi lặp lại mình thấy rất cần phải tỏ thái độ rõ ràng "Khi nào vững mạnh về mặt tài chính và sẵn sàng về mặt tâm lý thì con sẽ đẻ", dù mình rất thương mẹ nhưng không đồng nghĩa với việc đứng cùng quan điểm với mẹ. Để nuôi nấng 1 đứa con nít không phải là một chuyện đơn giản và đơn thuần xuất phát "ý thích" của một người nào đó. Sinh ra là một đứa con nít ở VN là mặc định không có 1 privilege nào so với những đứa trẻ của các nước phát triển (xét về phương diện nền giáo dục & y tế), và để nuôi dưỡng thật tốt trên 2 phương diện này cần từ rất nhiều tiền đến rất rất nhiều tiền. Đọc tới đây chắc có nhiều người thấy Ôi sao mà thực dụng quá, bao nhiêu đứa trẻ xuất thân nhà nghèo vẫn học hành thành tài làm ông này bà nọ được. Vâng, nhưng đó là số rất ít và cần đứa trẻ phải có 1 ý chị cực cực kỳ mạnh mẽ. Và bao nhiêu đứa trẻ có được chui rèn ý chí này hay cũng sẽ thỏa hiệp với số phận đã an bài. Tiền không là vấn đề nhưng nếu không có tiền thì rõ là rất có vấn đề.

Cứ mỗi lần ngồi tính nhẩm số tiền phải bỏ ra nuôi nấng 1 đứa trẻ nên người đến 18t, thì đầu choáng váng bởi con số lên tới hàng 10; bởi quan niệm Không nuôi thì thôi, khi đã nuôi thì phải nuôi tới nơi tới chốn, cung cấp những gì tốt nhất có thể. Cho nó thử hết tất cả các hobby trên đời để biết được con thích gì, và có những hobby phải cần có nhiều tiền mới thử được. Tài chính mạnh đồng ý với việc mở ra nhiều cơ hội cho con trẻ. Vậy mà gần đây mình chứng kiến không biết bao trường hợp những đứa trẻ sinh ra bởi vì lý do "vỡ kế hoạch" và mọi người take it easy dù đó là những cặp vợ chồng không phải có tài chính khá giả, những lúc đó mình chỉ muốn đứng hỏi "Vậy có cách nào chắc chắn được sẽ không có lần vỡ kế hoạch nào nữa không hay lại vỡ từ lần này qua lần khác", nhưng thôi tự biết mình đang ở xã hội nào nên kịp dừng lại. 

Ngoài lề 1 tí, cũng liên quan đến việc nuôi con, gần đây dấy lên vụ brand Ovaltine đáp trả Milo bằng "Không cần con vô địch, chỉ cần con thích". Bản thân không phải là một bà mẹ bỉm sữa nhưng ý kiến cá nhân theo mình là một campaign marketing "vị ego" chứ không "vị nhân sinh" chút nào. Campaign được làm ra chỉ hòng lý do trả đũa chứ không xuất phát từ bản thân brand mang value gì đến KH của mình. Tất nhiên mình không ủng hộ cách nuôi dạy con quá extreme làm gì cũng phải vô địch, tuy nhiên áp lực là cần thiết phải có để phát triển. Nếu ba mẹ không có định hướng và can thiệp kịp thời mà chỉ đơn giản thảy 1 câu "Con làm gì cũng được miễn là thích" thì ko biết đứa con sẽ thành gì khi mai mốt đứa con hỏi "Con thích ăn cướp được không ba mẹ ?".

Tóm lại, đẻ con và nuôi con là việc rất khó. mình có hẳn 1 list những bà mẹ mình rất hâm mộ trong việc dạy con tốt và vẫn chu toàn được công việc cá nhân. Những nữ cường nhân này mình luôn xem là role model để khi nào rèn luyện được như vậy mới suy nghĩ đến việc có con. 

Popular Posts