Quá trình thai nghén TVC storyline: Thuốc nội tiết tố + xúc xích = Những đêm mất ngủ




“Anh không thấy phê gì hết em ơi”


Tôi thở hắt ra khi nghe lời nhận xét từ người đồng nghiệp.Tôi nhận ra sự thật phũ phàng là nếu không thể làm anh sướng thì tôi cũng sẽ thất bại với những người khác, bao gồm khách hàng của mình và cây xúc xích của họ

Tối đó, đầu tôi bị vây quanh bởi hàng ngàn ý nghĩ mông lung về cây xúc xích của khách hàng. Tôi không thể lí giải được cảm giác khi xung quanh có rất nhiều cây xúc xích nhưng vẫn không đáp ứng những “cơn đói” và “cơn khát” đang bủa vây. Bình thường cây xúc xích đối với tôi là một thứ đầy xúc cảm. Nó có thể khỏa lấp sự khát khao, thèm muốn. Mềm thế, dai thế, thơm thế, ai mà có thể không xao động trước một thứ đầy quyến rũ đến như vậy. Thế nhưng hôm nay thì lại khác. Hình ảnh đó bám riết lấy tôi như có một ma lực và điều đó bắt đầu làm tôi thấy lo lắng, bồn chồn. Có lẽ bởi vì thời gian bỏ ra bên cây xúc xích đã quá nhiều, vậy mà vẫn chưa tìm được lối thoát cho cả hai.  
 
Sau từng ấy ngày cả chung chạ với cây xúc xích, cảm giác ngất ngây lúc đầu đã nhường chỗ cho sự tuyệt vọng khi không thể cho ra một kế hoạch hoàn hảo để đưa khách hàng vào tròng dù đã vắt kiệt máu não. Vẫn có sót lại vài chiêu trò, nhưng liệu khách hàng sẽ được đưa lên đỉnh đến nơi đến chốn hay không, hay được nửa chừng rồi té uỵch, đè bẹp đi những hy sinh và niềm hi vọng mới chớm của tôi.

Rồi thuốc nội tiết tố đến như một tia sáng lóe cuối đường hầm. Nó làm mọi người phụ nữ như tôi cảm thấy hưng phấn thêm. Thứ thuốc này như một linh đơn kỳ diệu bơm vào chút sinh khí cho những ngày sống trong ê chề, tăm tối. Khoái cảm bỗng tràn về, bật tung cánh cửa sổ của ý tưởng, truyền cái cảm giác bồng bềnh thật khó tả. Tôi như được thả hồn để bay đến chốn bồng lai tiên cảnh, phiêu diêu trong dạ khúc diễm tình. Dường như khi tâm hồn càng phóng túng, khó nắm bắt thì đam mê vốn được chôn vùi dưới tầng đất sâu thẳm có dịp được bùng phát mãnh liệt.

Trận chiến bây giờ mới chính thức bắt đầu. Và tôi biết mình không thể đánh đơn lẻ trong cuộc chiến đi tìm ý tưởng này.Tôi cùng đồng nghiệp lao vào những lọ thuốc, những cây xúc xích. Chúng tôi xem nó như cuộc sống của mình. Người khác nhìn vào bảo chúng tôi thật hoang dại. Nhưng chúng tôi không quan tâm. Chúng tôi biết nhiệm vụ duy nhất của mình: Làm khách hàng phải sướng phát điên lên, phải cuồng say, phải hạnh phúc để rồi phải quấn quít lấy chúng tôi. Chỉ cần như thế là chúng tôi đã mãn nguyện.

Đêm dài lắm mụn, nhất là những buổi đêm quằn quại cùng cây xúc xích và lọ thuốc ấy: Làm mọi cách để truy tìm ý tưởng cho 2 sản phẩm này. Những trận cãi vả vì bất đồng, những giọt nước mắt đau đớn, những nụ cười sảng khoái cứ thế xuyên khắp màn đêm nhắc nhở chúng tôi về một chân trời tươi sáng, nơi những TVC đang được thai nghén, hình thành


Ai cũng ấp ủ một sự hy vọng: Sau tất cả những đau khổ, hạnh phúc rồi sẽ đến, rồi sẽ đến


*TVC: TV commercial - Những đoạn phim quảng cáo được phát trên TV mà bạn vẫn xem hằng ngày (độ dài 15s hoặc 30s)
*Thuốc nội tiết tố: Thực phẩm chức năng để cân bằng nội tiết tố nữ estrogen trong cơ thể, giúp phụ nữ "hồi xuân" khi đã bước qua tuổi xế chiều

Câu hỏi thời đại

Giá xăng tăng là do đâu ?

Trước khi bắt đầu đọc tui xin đính chính rằng bài viết dưới dây cũng chẳng có dính dáng gì tới nguyên nhân và kết quả của việc tăng giá xăng cả. Điều này không có nghĩa là tui đang điềm tĩnh trước mọi tình huống. Nói cho đúng lúc này ruột gan tui cũng đau đớn như ai, tóc tui cũng bắt đầu chớm bạc như ai. Lòng cũng hỗn độn lắm nên tui cũng muốn quy trách nhiệm cho đỡ bức bối, mà không lẽ cứ quy cho bên Nhà nước mãi thì cũng chán. Nên tui sẽ quy cho bên khác. Đó chính là cái Số. Bạn hãy thử đặt chính mình vào tình huống của các câu chuyện dưới đây rồi bạn cũng sẽ tự nhận ra cuộc sống bạn lúc nào cũng luôn bị thao túng bởi cái năng lực siêu nhiên này.


- Một ngày đinh ninh rằng bạn sẽ nằm ở nhà. Đột nhiên bạn nhận cuộc điện thoại từ sếp, hối thúc bạn phải lên công ty thật nhanh, thế là bạn phải cuống cuồng chạy xe đi. Ra đến đầu ngõ, bạn chuẩn bị qua đường, đứng yên chờ các xe khác đi qua thì đột nhiên từ đâu một bà điên đâm vào bánh xe trước khiến 2 người cùng té lăn quay. Thế là trầy xe, gãy thắng, bầm tím cả đầu gối. Lỗi không tại bạn, cũng không tại sếp bạn, và có lẽ lỗi là do bà điên nọ, nhưng chủ mưu của toàn bộ tai nạn trên đơn giản chỉ là cái Số

- Bạn cố quên một người. Bạn chúi đầu vào phim, sách, những người bạn vui tánh để không còn một phút giây nào có thể làm người đó len lỏi vào tâm trí bạn. Bạn gần thành công, như sắp thoát khỏi sự ám ảnh bấy lâu nay. Rất gần. Một ngày nhiều khi cũng chẳng bao giờ nhớ đến. Vì đầu óc đã quá bận bịu để có thể nghe rõ từng nhịp đập con tim. Bạn đang vô cùng hăm hở bắt đầu một cuộc sống mới. Vậy mà. Cả bạn và người đó tự nhiên lại gặp nhau, đưa đẩy, tung hứng. Chỉ có vậy thôi. Mà coi như công sức 'làm ngơ' đổ sông đổ biển. Ai gây ra? Còn ai vô đây nữa, cái Số gây ra chứ ai ?

- Bộ phim xây dựng từ một câu chuyện có thật. Đôi vợ chồng son mới cưới, đắm chìm trong hạnh phúc. Đột nhiên tai nạn ô tô cướp hết trí nhớ của cô vợ.Vậy là cô phải bước đi lại trên con đường kiếm tìm hạnh phúc của chính mình. Cứ tưởng là cuộc đời nếu có tua lại, mỗi lần tua như vậy với các chất xúc tác khác nhau sẽ khiến con người ta sống khác. Nghĩ vậy mà không phải vậy. Hạnh phúc là do mỗi con người được lựa chọn. Và hạnh phúc đích thực là khi bạn có quyền được lựa chọn lại, bạn vẫn sẽ lao theo con đường cũ. Trái tim bạn biết đâu là sự lựa chọn đúng. Nó chỉ sẽ cho bạn một câu trả lời dù có bao nhiêu câu hỏi đi chăng nữa. Cái Số mang con người đến với nhau. Nhưng cái Số sẽ chỉ trao món quà Hạnh phúc cho những ai cố gắng vượt qua được thử thách của nó thôi

Có ai đó chỉ tui nếu nhìn vô đồng hồ tự nhiên thấy giờ và phút là các số giống nhau ( giống vầy nè 1:11, 2:22, 3:33, ...) là ước sẽ linh lắm đó. Tui nào giờ không mảy may mê tín dị đoan gì mấy vụ này, mà không hiểu sao tuần này tui thấy mấy lần luôn rồi, nên tui tính ước chơi mà mong trúng thiệt. Mà ngặt cái nỗi, điều ước này tui biết tui có cố gắng cũng không thành thiệt được, nên thôi nhờ cậy cả cái Số luôn đó.

Câu chuyện dại trai tuổi mới lớn

Và nỗi đau này em chỉ biết chôn sâu trong lòng

Định nghĩa về vẻ đẹp đối với mình rất đơn giản và không cầu kỳ. Và có lẽ bởi chính lí do ấy, khi chợt nhận thấy anh ấy từ xa với nét đẹp không quá hào nhoáng, và đầy nghiêm nghị trong ánh đèn nhập nhoè của buổi về đêm, mình đã thót tim lại kèm theo tiếng la "What the fuck!".
Tim mình bỗng dưng đập thình thịch. Mình tiến gần lại anh ấy theo quán tính, và tim lại càng đập mạnh hơn khi anh ấy nhoẻn miệng cười "Chào em".
Và chỉ sau 5 phút trò chuyện, anh ấy đã khiến mình phải tình nguyện móc ví ra, nhẹ nhàng đưa anh ấy 100k.Lần đầu tiên trong đời mình bắt gặp một người có sức mạnh thôi miên đến vậy. Anh cầm lấy, chẳng nói gì, cũng không lời cám ơn. Anh phẩy tay, đuổi mình đi. Có lẽ bên cạnh anh có quá nhiều cô gái váy ngắn đi SH nên anh ấy chẳng ngó ngàng gì đến mình nữa.
Mình buồn. Buồn đến mức tức tối. Trên đường đi, lòng cứ tấm tức nghĩ về anh, mình và bạn mình không ngớt bàn luận về sự đào hoa, sát gái (lẫn trai), cũng như sự vô tình của anh

Và anh, không ai khác, chính là những chàng trai áo vàng vẫn hay đứng đường để chờ đợi các cô gái "dại trai" như mình. Đặc biệt các anh cực kỳ không thích phô trương nên hay núp lùm.

Sau đây là các quan điểm khác nhau về việc này

Mình: "Chết vì tình là cái chết bất thình lình, chết vì công an là cái chết đầy xốn xang"
Quỳnh Anh: "Có thể chị Linh biết chửi bằng 6 thứ tiếng, nhưng chị nên chửi bằng tiếng mẹ đẻ"
Bạn mình: "Chúng ta đều thật ngây ngô" (và vì vậy nên luôn rơi vào lưới tình/tiền của anh)

Hôm nay nhờ các anh đã trở thành một ngày thật đáng nhớ.
Hăm bốn tháng hai hai không mười hai.
Em sẽ ghim sâu trong lòng.

P/s: Nếu bạn đã đọc hết đến đây rồi thì hãy bật luôn bài "Lưới tình" của Vĩnh Thuyên Kim để cảm nhận trọn vẹn cảm xúc

Em điên chứ em đâu có dại


Thật buồn cười khi nhìn lại, gần như một thói quen hằng ngày của mình là do một người vô tình tạo ra.Cái thói quen xuất phát từ sự háo hức mỗi sáng thức dậy, vồ lấy cái cellphone thật nhanh, bật nó lên bằng với tất cả sự chờ đợi, và tiếp tục sự chờ đợi đó đến lúc tối trong vô vọng, rồi lại tắt nó đi. Khi chẳng còn một chút cảm xúc với người đó, thói quen đó chẳng còn tồn tại nữa.


Mình tội nghiệp những người hiện diện trong cuộc sống của những người thuộc cung Thiên Yết.  Nhưng thật ra những người cung Thiên Yết mới là những người đáng thương nhất. Họ yêu, ghét rõ ràng. Khi yêu thì dành trọn cả trái tim, yêu cuồng say và trái tim luôn bị dày vò bới thứ tình cảm đó, và họ sẽ hoàn toàn không quan tâm tới tình cảm của những người khác dành cho họ. Trong mắt họ chỉ có một và chỉ một người, Thiên Yết sẵn sàng làm bất kể mọi thứ vì người họ yêu, thậm chí đánh mất cả lòng tự trọng và danh dự. Nếu bạn có một người yêu là Thiên Yết, thì đó thật sự là một may mắn với bạn, chỉ là đôi khi bạn sẽ phải chịu sự kiểm soát và quản lí gắt gao của người đó. Họ chỉ muốn người đó là của mình, chỉ mình duy nhất sở hữu cái tình cảm đó – một loại tình cảm độc quyền theo chủ nghĩa có hơi cực đoan.

Nhưng một khi đã hết yêu rồi, những cảm xúc đó như chưa từng hiện hữu trong con người họ, quá khứ như bị cuốn phăng theo một cơn lốc, mọi thứ như trở về số 0. Vết sẹo sẽ vẫn còn chễm chệ ở đó, nhưng họ không màng đến. Họ vẫn tiếp tục cuộc sống. Và không thể nói đấy là cái tội được vì Thiên yết không hề cảm thấy ray rứt lương tâm. Họ chỉ cảm thấy ray rứt khi phải mang một bộ mặt nạ và giả vờ thích một người nào đó để không làm người đó buồn. Người ngoài nhìn vào nghĩ Thiên Yết là những con người máu lạnh, nhưng người ta nào có biết chính cái sự yêu ghét hết mình của Thiên yết, cái sự “ăn cả ngã về không” đó là một thuộc tính đặc trưng của Thiên yết, chẳng thể nào di dịch được.

Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ chứ biết sao giờ ?  

"Sometimes love works in myterious way
One day you wake up, gone without-a-trace"